Thứ Tư, 15 tháng 4, 2026

NGÀNH GIÁO DỤC CSVN

NGÀNH GIÁO DỤC VN

                  Tặng những ai đang xài bằng cấp dõm
                             và giám thị nào nhận bao thư ngoài qui chế.

Ngành giáo dục Việt Nam quá tệ,
Thi cử gì hoá thể trò chơi,
Chợ phao bày bán khắp nơi
Đề thi để lộ  ‘phôn di’ vang rền.

Ban giám thị chẳng làm gì cả,
Đi quẩn quanh chiếu lệ mà thôi.
Mỗi người lĩnh một bao thơ,
Gọi là trà nước gác thi ấy mà.

Thí sinh - những con cha cháu chú.
Nhìn mặt nào cũng thấy búa liềm,
Bàn tay có dấu đảng viên,
Giám thị cứ để ưu tiên qua cầu.

Mỗi đảng viên thuộc lầu nguyên tắc
Đảng viên thi là chắc ăn rồi.
Đi cho có lệ mà thôi,
Đảng ta chỉ thị êm xuôi mọi đàng.

Cứ con cán là lên đại học
Còn con dân lộc cộc về làng.
Đảng viên được phát cấp bằng
Qua hệ tại chức cử nhân, tú tài.

Bằng tiến sĩ chông gai một chút,
Cán bộ cao phải trút tiền vào,
Đầu tư văn hoá cấp cao,
Chức cao ta lại thu vào tiền trăm.

Mướn đi học, mướn nằm, mướn đứng
Mướn đi thi đổ trạng thì thôi.
Vàng dư, bạc cũng thừa  rồi,
Nên dùng nó để tài bồi công danh.

                               Nếu ai đó chê mình dốt nát,
Thì có sao, mình dốt thật mà,
Mình từ dốt nát mà ra,
Dốt  trong bụng mẹ, ông cha chẳng màng.

Tiến sĩ giấy xôn xao dư luận,
Cấp bậc hàm còn đáng kinh hơn
Có người chưa được lính trơn,
Được phong Đại Tướng nắm ngành Công an.

Hiện xã hội Việt Nam là thế,
Hồng hơn chuyên đã có nếp lề
Con dân thì trở về quê,
Đảng viên con cán kéo về thành đô.

Mở hội nghi trưng bày bằng cấp,
Mỗi người ôm một xấp cấp bằng:
Đỏ, xanh, lam, tím, trắng, vàng,
Mộc ma chữ ký lăng quăng nét hồng.

Nhìn cho kỹ toàn bằng cấp dỏm,
Bằng cấp mua có đốm đỏ đen.
Một bè cùng vỗ tay khen,
Phong tước phong chức tự biên tự hàm.

Nền giáo dục Việt Nam như thế,
Biết tìm đâu ra kẻ tài danh !
Để mà trị nước an dân,
Sớm đưa dân tộc đến thềm vinh quang !

                                         Thế Nhân

                               Chicago, ngày 13 -7-2006

MỘT BÀI THƠ

MỘT BÀI THƠ  
                               Cám ơn người bạn nào đó đã gởi tng tôi bài thơ
     “Chúng Ta …Đã Mất”  của  tác giả Ng. N. N. Phan.

    Bao nhiêu mộng ước trong tâm khảm
    Tàn lụi dần theo lửa chiến tranh
                                          TN

Hôm qua nhận được một bài thơ
Chẳng biết thơ ai, mãi thăm dò…
Giọng điệu buồn buồn như nuối tiếc
Những mùa xuân thắm đã trôi qua.

Tiếng lòng thỏ thẻ mấy vần thơ
Mùa xuân mất tự tuổi ba mươi
Nỗi niềm gói trọn trong trang giấy
Có kẻ âm thầm hiểu ý thơ.

Bài thơ diễn tả nỗi binh đao
Khói lửa chiến tranh toả mịt mù
Cướp mất bao người trai thế hệ
Để buồn chinh phụ khóc chinh phu.

Bài thơ tôn kính lính miền Nam
Thề quyết hy sinh giữ xóm làng
Đã nén lòng đau vì Tổ Quốc
Chữ tình chữ hiếu gác sau lưng.

Bài thơ nhắc đến một ngày tàn
Thế yếu quân tình phải rã tan
Bao cảnh ngục tù, đau tủi nhục
Hận phường Cộng Sản, lũ gian tham.

Bài thơ thương lính cảnh sa cơ
Xa những đứa con còn dại khờ
Cách biệt vợ hiền còn quá trẻ
Chưa trọn đạo hiếu với mẹ cha.

Bài thơ thương tiếc chuỗi ngày xuân
Cái tuổi ba mươi tình mặn nồng
Cái thuở yêu đương tràn sức sống
Cảnh đời nghiệt ngã…chịu long đong.


                                         Thế Nhân

TÌM MỘT NGƯỜI

TÌM MỘT NGƯỜI

Không gian vẳng khúc nhạc buồn
Buâng khuâng chẳng biết cội nguồn mình đâu
Nghe tim dường rỉ máu đào
Đôi dòng lệ chảy dâng cao hận thù

Bao năm cố lấp mạch sầu
Không vơi đau khổ càng sâu vết hằn
Ba mươi năm vẫn tối tăm
Quê hương đất nước vẫn quằn quại đau

Tìm đâu cho đủ sắc màu
Vẽ nên trang sử tự hào ngày xưa
Tôi đi trong nắng trong mưa
Bao mùa giá rét vẫn chưa gặp người

Một người cứu vãn quê tôi
Cho dân thoát khỏi cảnh đời tối tăm
Một người tôi mãi âm thầm
Cố tìm… để được muôn năm tôn thờ.
                                    Thế Nhân