Thứ Tư, 15 tháng 4, 2026

MỘT BÀI THƠ

MỘT BÀI THƠ  
                               Cám ơn người bạn nào đó đã gởi tng tôi bài thơ
     “Chúng Ta …Đã Mất”  của  tác giả Ng. N. N. Phan.

    Bao nhiêu mộng ước trong tâm khảm
    Tàn lụi dần theo lửa chiến tranh
                                          TN

Hôm qua nhận được một bài thơ
Chẳng biết thơ ai, mãi thăm dò…
Giọng điệu buồn buồn như nuối tiếc
Những mùa xuân thắm đã trôi qua.

Tiếng lòng thỏ thẻ mấy vần thơ
Mùa xuân mất tự tuổi ba mươi
Nỗi niềm gói trọn trong trang giấy
Có kẻ âm thầm hiểu ý thơ.

Bài thơ diễn tả nỗi binh đao
Khói lửa chiến tranh toả mịt mù
Cướp mất bao người trai thế hệ
Để buồn chinh phụ khóc chinh phu.

Bài thơ tôn kính lính miền Nam
Thề quyết hy sinh giữ xóm làng
Đã nén lòng đau vì Tổ Quốc
Chữ tình chữ hiếu gác sau lưng.

Bài thơ nhắc đến một ngày tàn
Thế yếu quân tình phải rã tan
Bao cảnh ngục tù, đau tủi nhục
Hận phường Cộng Sản, lũ gian tham.

Bài thơ thương lính cảnh sa cơ
Xa những đứa con còn dại khờ
Cách biệt vợ hiền còn quá trẻ
Chưa trọn đạo hiếu với mẹ cha.

Bài thơ thương tiếc chuỗi ngày xuân
Cái tuổi ba mươi tình mặn nồng
Cái thuở yêu đương tràn sức sống
Cảnh đời nghiệt ngã…chịu long đong.


                                         Thế Nhân

TÌM MỘT NGƯỜI

TÌM MỘT NGƯỜI

Không gian vẳng khúc nhạc buồn
Buâng khuâng chẳng biết cội nguồn mình đâu
Nghe tim dường rỉ máu đào
Đôi dòng lệ chảy dâng cao hận thù

Bao năm cố lấp mạch sầu
Không vơi đau khổ càng sâu vết hằn
Ba mươi năm vẫn tối tăm
Quê hương đất nước vẫn quằn quại đau

Tìm đâu cho đủ sắc màu
Vẽ nên trang sử tự hào ngày xưa
Tôi đi trong nắng trong mưa
Bao mùa giá rét vẫn chưa gặp người

Một người cứu vãn quê tôi
Cho dân thoát khỏi cảnh đời tối tăm
Một người tôi mãi âm thầm
Cố tìm… để được muôn năm tôn thờ.
                                    Thế Nhân