NGÀNH GIÁO DỤC VN
Tặng những ai đang xài bằng cấp dõm
và giám thị nào nhận
bao thư ngoài qui chế.
Ngành giáo dục Việt Nam quá tệ,
Thi cử gì hoá thể trò chơi,
Chợ phao bày bán khắp nơi
Đề thi để lộ ‘phôn
di’ vang rền.
Ban giám thị chẳng làm gì cả,
Đi quẩn quanh chiếu lệ mà thôi.
Mỗi người lĩnh một bao thơ,
Gọi là trà nước gác thi ấy mà.
Thí sinh - những con cha cháu chú.
Nhìn mặt nào cũng thấy búa liềm,
Bàn tay có dấu đảng viên,
Giám thị cứ để ưu tiên qua cầu.
Mỗi đảng viên thuộc lầu nguyên tắc
Đảng viên thi là chắc ăn rồi.
Đi cho có lệ mà thôi,
Đảng ta chỉ thị êm xuôi mọi đàng.
Cứ con cán là lên đại học
Còn con dân lộc cộc về làng.
Đảng viên được phát cấp bằng
Qua hệ tại chức cử nhân, tú tài.
Bằng tiến sĩ chông gai một chút,
Cán bộ cao phải trút tiền vào,
Đầu tư văn hoá cấp cao,
Chức cao ta lại thu vào tiền trăm.
Mướn đi học, mướn nằm, mướn đứng
Mướn đi thi đổ trạng thì thôi.
Vàng dư, bạc cũng thừa
rồi,
Nên dùng nó để tài bồi công danh.
Nếu
ai đó chê mình dốt nát,
Thì có sao, mình dốt thật mà,
Mình từ dốt nát mà ra,
Dốt trong bụng mẹ, ông cha chẳng màng.
Tiến sĩ giấy xôn
xao dư luận,
Cấp bậc hàm còn
đáng kinh hơn
Có người chưa được
lính trơn,
Được phong Đại Tướng
nắm ngành Công an.
Hiện xã hội Việt
Nam
là thế,
Hồng hơn chuyên
đã có nếp lề
Con dân thì trở
về quê,
Đảng viên con
cán kéo về thành đô.
Mở hội nghi trưng
bày bằng cấp,
Mỗi người ôm một
xấp cấp bằng:
Đỏ, xanh, lam, tím,
trắng, vàng,
Mộc ma chữ ký lăng quăng nét hồng.
Nhìn cho kỹ toàn
bằng cấp dỏm,
Bằng cấp mua có đốm
đỏ đen.
Một bè cùng vỗ
tay khen,
Phong tước phong
chức tự biên tự hàm.
Nền giáo dục Việt
Nam
như thế,
Biết tìm đâu ra
kẻ tài danh !
Để mà trị nước
an dân,
Sớm đưa dân tộc đến
thềm vinh quang !
Thế Nhân
Chicago, ngày 13 -7-2006
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét